Năm tháng đằng đẵng, mấy ngàn năm chớp mắt đã trôi qua.
Bên cạnh ta chẳng còn tri kỷ năm xưa. Ta cũng đã thấu hiểu nỗi đau khổ của Vương Diệp khi tu vi không thể tiến thêm dù chỉ một tấc.
Nhưng ta không có được dũng khí như hắn, chẳng dám thử khởi động kế hoạch Lăng Kính vì e sợ bi kịch chiến khôi sẽ lặp lại.
Ta biết Tô thị đã thành lập Vân Miểu tông tại Nam Vực, cũng biết Bồng Lai có một thế gia gánh vác sứ mệnh bảo hộ. Ta lựa chọn ẩn nấp, chỉ âm thầm ở lại Lâm gia bảo vệ hậu nhân của A Nguyệt, bồi dưỡng họ thành tài.




